via gizmodo.com
Silly me. I thought flying on 9/11 would be easy. I figured most people would choose not to fly that day so lines would be short, planes would be lightly filled and though security might be ratcheted up, we’d all feel safer knowing we had come a long way since that dreadful Tuesday morning 10 years ago.
But then armed officers stormed my plane, threw me in handcuffs and locked me up.
via Some real Shock and Awe: Racially profiled and cuffed in Detroit | Stories from the Heartland.
(CNN) — By now, millions of Americans have heard from Ted Williams.
He’s “the homeless man with the golden voice,” a panhandler whose stunning vocal skills were recorded for an impromptu video that’s netted at least 4 million views on YouTube.
But what about the good Samaritan with the video camera?
What made him stop for Williams on a dreary, overcast day when scores of people ignored the African-American homeless man during the peak of the Christmas season?
It turns out that Doral Chenoweth III, the man who filmed Williams, has a story of his own.
via cnn.com
I will start saying that as a gay man I had a pretty normal life as far as the gay scene in Toronto goes. I have spent most of my life in the Gay Ghetto (Wellesley and Church Street Area).
I moved away from home at 21 due to rising questions about my sexuality. My years were mostly lived in the closet, as most gay men in my age group did. I was a very shy boy so I was spared the one slot of GRIND which is now known as HIV/AIDS. I have had several boy friends, but my first real boyfriend ended up being abusive and needing the love of someone.
He isolated me from any of my friends I had, so I would be dependent on him and he took advantage of me. One night he got very angry and tried to choke me to death, but luckily I was able to get away and never return. I would see him and he stalked me for a while but I was free from the confines of being with him.
The rest of my life was filled with abusive alcoholics…I saw that there was a pattern emerging, a pattern which I was determined to break. I was now single and enjoying myself but always wanting that certain soul mate – the one that everyone kept promising there would, but the proverbial Knight in Shining armour didn’t come.
In my thirties I had a lot of fun – albeit dangerous fun. Partying, drugs, sex and I got my first computer – the start of ordering in and meeting people online. I was online with every site and spent most of my time hooking up. It was new, fun, and exciting. Once, I happened to be at a party at a friend’s house and his partner read palms so for the fun of it, he read mine. He said I would meet the man that I would spend the rest of my life with either just before or just after my 40th birthday. Hahaha, yeah right…but that stuck in my head. I played all through my 30’s. It was New Years Eve 1999-2000 that I spent in in New York and had the time of my life. I flew back home the next day (since everything didn’t crash and life went on).
I was on gay.com, when this guy messaged me and we started chatting. Within five minutes we were talking on the phone. His name was Steve. We talked non-stop for
a week and then decided to meet that next weekend. We joked about that weekend as “the never ending date.” It was like one of those old romantic movies; when we touched or kissed, it was magic. The emotions were so overwhelming it was terrifying, yet exhilarating. From that moment my lips touched Steve’s, I knew he was the one. The palm reading came back to mind because it was January 28, 2000 that we met, just before my 40th birthday in March. I had to calm myself
down. What was i thinking ? We had only just met. This is crazy ! Steve was living in Hamilton, so it was very hard to let him go late that Sunday night to
drive home to Hamilton. I knew he felt the same way as I did.And so the romance began. It was magical and as if we were one person. We did our own things but always knew we were meant for each other. We never fought or argued. If we weren’t together, we were on the phone with each other. One day, I called Steve at work and they said he no longer worked there. I then called him at home and he told me that he had been let go. It was just natural to move in with me. We finally were totally together – how amazing it was living under one roof. My roommate at the time was not so happy because he was not the center of my attention. There was a lot of friction between the two of them, but it was manageable. Eventually we finally found our loft and the roommate freaked out and bad mouthed us everywhere. He would tell people that Steve and I left him out in the cold, which was not the case. We had given him plenty of notice.
Eventually, Steve got a job as a bartender in the village and we had the best time ever. We were everywhere and knew everyone. We were the couple everyone wanted to be or hated for the same reason. We went to all the clubs and never had to line up. People would look to see if we were there to decide if they would stay. It was crazy. It was like a crazy dream that went on for about 4
years. We were the major partiers and Steve had never done a lot of things in
his life, so I wasn’t about to leave any stone unturned. We had the best time ever. I remember walking home one early morning and Steve started crying and I started getting very upset and concerned as to what was wrong. He looked at me and said he was so happy, he was on overload. Now we are both crying, walking home arm in arm – laughing and crying. We were a mess of happiness. This was the man I would be with forever. We were unstoppable. I had my soul mate and he had his. I heard Steve talking to a friend one night on the dance floor and he asked why Steve wasn’t upset that I wasn’t by his side every second .”Aren’t you jealous of what he might be doing?” Steve responded, “You don’t understand, we are supposed to be together!”Then our favorite club closed: ” Its a Boys Life”. We were devastated. They moved it and renamed it a few times, but it finally closed for good. We were sad but it was another part of our lives to explore and together we could do anything. So we continued on with our wonderful lives. I would go and pick up Steve at 1:30 am with the dog and walk him home from the bar. One day, the
crazy, screwed up owner decided that he was going to let Steve go, which of course crushed
him. Steve loved that job. He was so in his element. He could talk all night and have a captive audience. He was a good story teller and funny. That was in late October of 2004.We had just had a great Birthday dinner with Steve’s parents at “Le Select” when Steve seemed to have a bit of a cold or cough. Steve never got sick ever! Steve started getting sicker, so we went to the doctor and had ex rays on his chest because of the cough, and he wasn’t eating. Steve had also fainted in the elevator coming home, but Steve always insisted he was OK when asked. Steve never lied ever – even if it hurt. Steve continued getting worse, so I called the doctor about the results and he sent over a prescription for antibiotics and said he would probably get worse before getting better.
Steve started to feel better and made me promise that he wouldn’t be in the hospital for Christmas. This was the week before Christmasm, the Monday, when he
got the antibiotics. Steve was drinking boost and it seemed that he was making that turn. We were in bed. It was Tuesday December 21, and we were watching a movie in the morning all cuddled up in my arms, when he looked at me took a very deep breath in and exhaled. This horrible sound. My friend, lover and soulmate, Steve died in my arms. I freaked out and called 911 and started CPR. The fire station was just around the block. I could hear them coming instantly and they took over doing CPR, but my Steve (Pumpkin) was gone.Steve was pronounced dead at 11:13, December 21, 2004.
I went into shock. The paramedics left and one police officer had to stay with me until the coroner showed up. Our doctor came as well and tried to console me, while the coroner did his work. After our doctor and the police officer left, I lay on the floor with Steve under some covers talking to him for 3 hours until the coroner came to take him away. Steve’s parents came shortly after and then everyone started showing up. The apartment was full of friends. There had to be
one hundred people in that one bedroom apartment. Steve’s mom was grief stricken and became ill and left. I finally had to lie down and collapse. I finally slept with a little help, but when I woke up, the apartment was still full of people sleeping everywhere. It was nice to have that support.I had to get ready to go to Steve’s parent’s place for the funeral and arrangements, but by the time we got there, they had done everything. They had picked out the casket. I was totally left out. I was alone and by myself at the two visitations. My mom and my sister and her husband waited until the last minute to come to the funeral. They almost missed the funeral. I was and am still upset about that and will probably never forgive them for that. The funeral was the biggest Ste.Catharine had ever seen. His parents had a lot of friends and after the burial, they threw a
huge catered party for everyone because he is a big shot. They told me later that Steve had an insurance policy on him since he was a baby and if there was any money left, I would get it… there wasn’t.I was then taken home the next day by Steve’s parents to an empty apartment and no one for support. All those friends were gone. No one called. I was so alone. Within 6 weeks, I went from the top of the world to devastation. I wasn’t working, as it had let me wait on Steve hand and foot before he passed. So I now have lost everything. No friends, or want to talk to family. No job and in mourning. Could it get any worse ? Well yes. It seems that Steve passed away from bi lateral pneumonia, but its hard to tell post mortuary but the doctor said Steve was probably HIV positive for about 10 years and that I should be tested. I was tested and came back positive as well. So i’m mourning and having to deal with being HIV positive. I went into deep depression and isolation. I finally got a job through friends which started in April 2004, so i was by myself for 4 months. It was a very dark 4 months. I don’t remember getting out of bed. The thought was so overwhelming. All I did was sleep and take Atavan.
Depression and Denial were my best friends.
Once work started, it was easy to deny HIV, but i always told myself i would not
let this disease run my life.I could barely work some days. I was so emotional, but work was great for me. My life was taking a turn. I had to leave our appartment as it was too expensive. I had to down size alot but found a great apartment in Cabbage town and tried to start over.
Steve is always in my thoughts, almost every minute of every day. It gets less emotional, but he is always there…I am amazed who has become a friend and who has just disappeared. People are funny when it comes to Death! Most people would avoid me. I could see them moving away which isolated me even more. One day i was out with friends at a restaurant on Church Street and got a
very bad strain of Salmonella poisoning (2007). It was so bad. I almost died. I lost all feeling in my arms and legs and went down to 135 lbs. I finally got the doctor to help, but got so delirious I didn’t know where I was and no one cared to call me, not even work. They knew I was sick and that was it. I finally turned the corner to the positive and it took me almost 7 months to get better
by myself. It was at that time that my dog Dakota (14 years) had to be put to sleep and in the same year my Nigel ( Cat, 5 Years) also had to be put to sleep. I lost two babies and Steve. I was numb! In 2008, after the salmonella poisoning, my immune system was shot. I had to start meds, which I have been very lucky with – very minimal side effects.It was a beautiful morning New Years Eve day in 2008-2009 and I was on my way to Steve’s parents for New Years, when I hit a patch of black ice and totally lost control of the car, slamming into the center concrete barrier. I bounced off that barrier, spinning across three lanes of traffic and hit the shoulder of the road and flipped into the ditch. It was in this moment I said to myself, “Lets see where this takes me?” My head smashed the drivers side window and when the car finally stopped, there was smoke or what I thought was smoke. It was actually powder from the air bags. I unfastened my seat belt, fell to the roof (I was upside down), crawled out of the car into the snow, and up the snowbank. When I reached the top of the snowbank, I could see people running to help me. I was bleeding a lot from my head. My arm was badly lacerated. A cop was very close and he helped me. I was going into shock and finally realized that I was bleeding and hadn’t told anyone I was HIV positive, so i kind of freaked the cop out. What if I was unconscious!? He should be trained on how to respond. I was rushed to the hospital where I was left in a room to clean myself up. A doctor finally came in to stick my head and my arm, and then released me. I
was still dazed and alone. I called Steve’s parents to come pick me up. They came right away, but they were having a party. When I got there and settled, I had a shower and got dressed for dinner, after which excused myself and went to bed, while the party continued on. They drove me home the next day and I have been in physiotherapy ever since for my back, which is much better
now. I was so lucky. I should have died there. The worst feeling is being in a full room of people and feeling even more alone.One night in my darkest despair, I was online and saw an add for Actoronto, saying “Alone, Isolated.” I just lost it. I had somehow possibly found some help. I phoned them that next morning and started councelling and group therapy and started on an upward journey to wellness. I went to my first group therapy last winter for a 10 week period and it was good and exactly what i needed, but there was no connection with anyone, which I needed. My life started to turn around and I was fed up with not being myself. I had lost myself with Steve.
A big part of HIV is still the attached stigma, the rejection, the isolation. We are our own worst enemies at our worst times. My life was moving on slowly, but moving forward. I signed up for a second group which was amazing and made a great connection – the chosen family that I needed. I met a guy and all seemed to be OK, but then he just disappeared. I found out later he had decided to go to Europe, but without a word. He called me 3 months afterwards and told me that
he had become HIV poz, (but not from me! we didn’t go that far in our dating). I then met another guy my sister had set me up with. All was going great, until he decided to not call anymore and he disappeared as well, so the rejection is really starting to get to me.In June, work decided to eliminate my position, so I’m 50, no job, single, but still laughing… for now. EI (employment insurance) takes forever to kick in. Last week, Trillium decided to cut off my benefits because they didn’t have access to my 2009 tax return (yes, it was filed)… and no one at these government agencies give a crap. They just say to call back. I finally got it all worked out and all is back in place, but i have had to apply for subsidized
housing. I went to a food bank, ODSP, and had to cash in all of my little savings to pay rent last month.I am still smiling or i would have jumped over the Don Valley Bridge. It just goes to show you that life is short and you never know what will happen and what one person’s decision will change your life forever and not have to be accountable for. I am now on a journey about myself awareness. The time now is for ME. I’m about done with all the bad things in life, and now focusing on the good because the bad is a lot of work to be angry all the time. You all know I slip every once and a while, but I try to always stay positive. I have met or gotten to know some truly amazing people on Fabulis, and hope to continue to meet them. Especially you Joe. Hell, we live in the same city!
Afternote: Brock. After reading your story, I have more respect for you and all the courage you have. I admire all the love in your heart and I must say I am once again honored that someone as fabulis as you gave me the privilege of helping you tell just a part on your life journey. Journey on. From our journeys come learning experiences. I am sure that you learned plenty and now you are teaching so many others.
Submitted by: Joe Lethbridge
a quick and to-the-point read
The Misconception: Venting your anger is an effective way to reduce stress and prevent lashing out at friends and family.
The Truth: Venting increases aggressive behavior over time.
Go get the ice cream, but do so in a way which is meaningful, a way which creates a long-term memory.
Grind away to have money for later, but do so in a way which generates happiness as you work.
If you live for the moment, for pure gratification, the moment is all you will ever have. You won’t be able to sit in a rocking chair and tell stories.
But, at the same time, if you think happiness comes at the end of a process, as some achievement or status or possession, you will be miserable both before and after the pursuit.
One of my favorite personal finance tactics is “snowflaking.” For those unaware, “snowflaking” refers to the idea that if you make little frugal steps throughout the month, you simply add the amount you saved with that method and include the total as an extra payment at the end of the month. So, for example, if you used coupons to save $5 on your normal purchases, you would then add $5 to an extra debt payment at the end of the month. This knocks $5 off of the total amount you owe, reducing your interest owed in future months and getting rid of the total debt that much faster.
“Snowflaking” is almost always used in a debt-related context – the name itself comes from the popular “debt snowball” – but I’ve actually found that snowflaking is incredibly powerful for almost any goal in life. In fact, I use snowflaking all the time in my own life for bigger goals.
6 nguyên tắc – Là con gái … rất nên đọc !
Cám ơn cậu đã gửi cái bài được chôm chỉa trên mạng này cho tớ ! Bài viết rất đáng để suy gẫm cậu ah ! Té ra cậu hết hoang tưởng từ lúc nào thế ! ( ^.^)
**************************
-
Nguyên tắc chung: Dại thì chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra.
Điều này có nghĩa là đàn ông không “tự dưng xấu”. Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước, và sau khi cưới lại khác đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, galant, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi thần kỳ chăng?
Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, ở trong cái lớp vỏ dịu dàng sạch sẽ lãng mạn ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi. Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không phải là sự may rủi, điều đó phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi. Bạn chọn đúng, bạn sẽ được hàng tốt, bạn chọn sai, bạn vớ phải hàng dởm. Nếu bạn không biết cách làm “người tiêu dùng thông thái”, thì chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn bị ngộ độc, bị thương tích, bị ốm đau vì chính thứ hàng tự tay mình mang về.
Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?
Vâng, xin hãy nhớ nguyên tắc đầu tiên: Bệnh tật không tự nhiên sinh ra, dại thì (phải) chết.
-
Nguyên tắc 2: Yêu là chọn lựa.
Nguyên tắc này còn được gọi là nguyên tắc: Không tin vào sự lãng mạn nhảm nhí.
Yêu là cái gì? Các bạn nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần thánh hóa, huyền bí hóa, ngu xuẩn hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc blah blah… Tín đồ trung thành nhất của những cái tuyên ngôn hũ nút này tất nhiên là các bạn gái.
Các bạn quên mất hai điều quan trọng.
Thứ nhất, nhà văn nhà thơ là những kẻ thần kinh không bình thường, và nói chung là có cuộc sống không bình thường. Họ nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống theo một cách khác chúng ta, và thông thường là cực đoan. Họ không có cuộc sống bình thường chính là vì những suy nghĩ, cảm xúc có phần thái quá, lệch lạc đó. Vì thế trừ phi bạn cũng muốn sống như họ, còn không thì đừng có nghe họ.
Thứ hai, những kẻ hay tuyên truyền cho mấy thứ yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc đó là ai? LÀ ĐÀN ÔNG Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho đàn ông.
Với bản năng truyền giống của mình, đàn ông cần có những người đàn bà ngốc nghếch, dâng hiến, mù quáng… để có thể dễ dàng thực hiện chức năng giống nòi (cái này là do bản năng, ko phải cố tình đâu). Những người phụ nữ thông minh, biết cân bằng cảm xúc và lý trí tất nhiên không có lợi cho việc reo rắc gen khắp nơi, vì thế cần ngu hóa họ, đánh vào cảm xúc của họ, làm lạc lối họ. Cách tốt nhất là mang một thứ vô hình, khó xác định là tình yêu ra để làm công cụ.
Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền một cách hoang tưởng về tình yêu này sẽ lao vào tình yêu (và đàn ông) như một con thiêu thân mù quáng. Không nghĩ, và không dám nghĩ, (sợ bị coi là “không biết yêu”) đến việc tìm hiểu, đánh giá, nhận xét, cân nhắc về cái người mà nhiều khả năng mình sẽ lấy làm chồng, cái người có ảnh hưởng quyết định đến hạnh phúc cả đời mình. Yêu là không thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng gọi trái tim v.v. Ok tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh đập, bị bà mẹ chồng nanh ác chửi bới… thì mang trái tim ra mà đền nhé.
Tóm lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm hiểu, chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu cũng như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy là bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình không có trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1.
-
Nguyên tắc 3: Tình yêu chẳng giúp được gì.
Tại sao phụ nữ khổ hơn đàn ông? Bởi vì họ ít lý trí hơn. Phụ nữ suy nghĩ bằng trực giác, bằng cảm tính, cảm xúc, mà những cái này thì rất dễ tác động. Có nghĩa là lừa phụ nữ thì dễ hơn là lừa đàn ông. Mà chả cần phải lừa, tự họ lừa họ là đủ rồi.
Điều phụ nữ tin tưởng nhất là gì? Có tình yêu là sẽ vượt qua tất cả? Oh, thật là buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Giống như bọn nghiện vậy, có thuốc là chúng tin rằng có thể tự mình xây dựng được cả thiên đường cho bản thân, nhưng ai cũng biết thiên đường của nghiện thì hết cơn say thuốc là hết sạch, thiên đường của những kẻ coi tình yêu là phép màu cũng sẽ chết sau ngày cưới Khi dân nghiện say thuốc, chúng có cảm giác chúng trở thành siêu nhân có thể bay như chim, khỏe như gấu, vui như tết. Khi phụ nữ yêu họ cũng có cảm giác y như vậy, chính vì thế họ nghĩ rằng chừng nào cái cảm giác say sưa này còn tồn tại, họ có thể vượt qua tất cả, nào là cải tạo đàn ông, nào là khuất phục được mẹ chồng khó tính, nào là gánh vác được họ hàng nhà chồng blah blah…
Kết cục thì sao? Bọn nghiện thân tàn ma dại, kết thúc cuộc đời sau khi nhận ra những gì xảy ra trong cơn say của mình là không có thật. Còn phụ nữ mù quáng cũng thân tàn ma dại sau khi nhận ra rằng cơn mê tình chẳng giúp họ đương đầu tốt hơn với những khó khăn trong cuộc sống gia đình, ngược lại, những khó khăn đó làm họ tỉnh mộng, và rốt cục tình thì chẳng còn, lại đeo thêm mấy cục nợ đời.
Vì thế, hãy luôn nhớ rằng, tình yêu là con chim nhỏ, xinh xắn, yếu ớt. Nó không giúp bạn vượt qua chông gai thử thách gì đâu, ngược lại, bạn còn cần phải chăm sóc, bảo vệ, o bế nó các kiểu nếu không muốn nó chết. Muốn chăm sóc nó như thế, bạn phải có thời gian, phải có sức khỏe và tâm trạng tốt, mà những thứ đó không có được nếu cuộc sống của bạn quá khó khăn. Tất nhiên đôi khi nó giúp bạn, làm cho cuộc sống của bạn thêm dễ chịu, nhưng phần lớn thời gian thì bạn là người phải giúp nó, chăm nó. Khi bạn không có gánh nặng gia đình, khi người đàn ông của bạn vẫn còn nồng nàn (đang trong giai đoạn chinh phục thử thách mà) thì việc nuôi một con chim nhỏ xinh xắn rất là đơn giản, và nó hót cho bạn vui suốt cả ngày. Nhưng khi bạn đầu bù tóc rối mặc bộ đồ nhàu nát cọ sàn vệ sinh thay cho osin trong nhà chồng, thì cái con chim ấy chẳng những không hót nữa, mà còn sẵn sàng ốm chết lúc nào không biết. Còn chồng bạn, luôn sẵn sàng nuôi một con mới (bản năng thôi, không cố tình đâu).
Đối thoại:
- Tình yêu ơi, tao khổ quá, sao mày không giúp tao vượt qua khó khăn?
- Tao có hứa giúp mày vượt qua khó khăn hồi nào đâu? Tự mày nghĩ ra cái công dụng đấy cho tao mà.
- Nhưng nhiều khi tao thấy có mày tao cũng có thêm sức mạnh đấy chứ?
- À, đại khái tao là viên thuốc hạ sốt, mày bệnh quá thì tao có thể giúp mày hạ nhiệt một lúc, nhưng tao KHÔNG PHẢI LÀ THUỐC CHỮA BỆNH. Còn mày thì cho rằng tao là thứ thuốc vạn năng bệnh nào cũng chữa. Mệt tao quá.
-
Nguyên tắc 4: Chuyện nhỏ là chuyện lớn.
Bạn cho rằng điều gì là quan trọng ở người đàn ông đang tán tỉnh bạn?
Đa phần các bạn gái sẽ trả lời: Anh ấy tốt với tôi, anh ấy yêu tôi, thế là đủ.
Câu trả lời phổ biến (và tâm đắc) này của các bạn, rất tiếc hoàn toàn chả có tí giá trị nào trong việc tìm kiếm một người đàn ông tốt để làm bạn đời. Khi đàn ông đi tán gái, tất nhiên anh ta phải tốt, tất nhiên anh ấy nói anh ấy yêu bạn. Đem tiêu chuẩn “tốt với tôi, yêu tôi” ra để chọn lựa, chẳng khác nào con cá trong đối thoại sau:
- Cá, thế nào là một thợ câu giỏi?
- À, theo tớ một thợ câu giỏi phải có cần câu, có mồi câu.
Đấy, có buồn cười không? Đã đi câu, ai chẳng có cần, ai chẳng có mồi (loại thợ câu đi người không đến hồ, xòe tay ra cho cá tự nhảy vào là siêu nhân, không tính), cần và mồi chẳng là gì để chứng tỏ một tay thợ câu tốt, tương tự “tốt với tôi, yêu tôi” chẳng nói lên được gì về người đàn ông đang muốn có bạn.
Thế cái gì mới là “chuyện lớn” quan trọng để bạn xác định được một ông chồng tốt?
Đấy chính là những chuyện nhỏ. Những hành động cử chỉ lặt vặt trong đời sống hàng ngày.
Những chuyện lớn ai cũng chú ý, nên ai cũng cố gắng làm tốt, hoặc giả vờ làm tốt. Những chuyện nhỏ ít được để ý đến mới hiển thị tốt nhất một con người, đặc biệt là khi người ta lơ đãng, hoặc người ta cho rằng không có ai để ý đến mình. Anh ta ngáp có che miệng không, ăn xong có ngậm tăm đi ngoài đường không, gặp tai nạn trên đường có xúm vào xem không, khi tức giận có chửi bậy không, về nhà có vứt quần áo bừa bãi không, bóng đèn cháy có gọi thợ không, vay tiền bạn bè có trả đúng hạn không, ngồi một chỗ có rung đùi như bị động kinh không? Đấy, bạn phải tìm hiểu người đàn ông của đời mình thôgn qua những thứ “lặt vặt” đó.
Có bạn hỏi: Chuyện nhỏ vớ vẩn ấy thì liên quan gì đến tình yêu vĩ đại? Chỉ là những thói quen, sửa là được, quan trọng là yêu, tình yêu đủ lớn thì sẽ vượt qua hết… bla la la…
Trả lời: Hành vi bắt nguồn từ thói quen, thói quen bắt nguồn từ tính cách, văn hóa. Mà TÍNH CÁCH, VĂN HÓA chứ không phải TÌNH YÊU, mới là sự đảm bảo cho hạnh phúc.
Ở cùng với một anh chàng tốt tính, hòa hợp, bạn sẽ từ không yêu chuyển thành yêu, từ yêu ít thành yêu nhiều. Ở với một anh chàng chẳng ra gì, tình yêu sẽ chết nhanh thôi.
Còn dùng tình yêu để thay đổi tính cách? Chuyện hài nhất thế kỷ, giờ nào rồi mà còn nói đùa thế?
-
Nguyên tắc 5: Đừng nghe đàn ông nói, hãy nhìn đàn ông làm.
Khoảng 90% những lời lẽ của đàn ông về tình yêu với bạn gái của mình là không thể tin được. Đặc biệt là các thanh niên chim chíp tán gái thì thôi rồi, toàn mang nhạc thị trường, nhạc sến, trà sữa tâm hồn, danh ngôn, trích dẫn truyện tình ba xu, phim Hàn Quốc… ra ba hoa, thật là đến bò nghe cũng phải phì cười (thế mà các cô gái lại rất thích, lạ ghê)
10% lời lẽ còn lại thì có thể tin (chẳng hạn như “em ơi anh muốn xx em”) nhưng lại không có giá trị lâu dài. Đây là điều phụ nữ dễ bị nhầm lẫn nhất, vì 10% này ngay cả những người đàn ông TỬ TẾ nhất cũng thường nói.
Chẳng hạn: Anh yêu em mãi mãi. Anh sẽ đi bên em suốt cuộc đời. Anh sẽ….
Họ có nói dối không? Không. Không nói dối, vì khi nói ra câu đấy họ thực sự nghĩ như thế. Chỉ có điều là còn một phần khác họ không nói ra, đôi khi vì họ cũng không hiểu được chính mình.
Anh sẽ yêu em mãi mãi … nếu lúc nào em cũng ngoan ngoãn, thơm tho, nhàn rỗi ngồi nép vào bên anh thế này này, như thế, tất nhiên là yêu. Nhưng sau này em đầy mùi nước mắm với nước đái trẻ con, ăn mặc nhếch nhác, bụng béo đầy mỡ… xin lỗi, anh không có ý lừa em, nhưng không hiểu sao anh… sorry.. tình cảm của chúng ta không như cũ nữa.
Cô gái khóc nức nở: Tôi đã hy sinh vì anh, tôi già, béo, xấu, bẩn cũng vì anh… thế mà anh lại…
Chồng (nghĩ thầm): Công nhận là em tốt, công nhận là em đúng. Nhưng mà điều kiện của tình yêu là phải thơm, sạch, mới, lạ. Bảo anh biết ơn em thì được, nhưng bảo anh run rẩy yêu em như ngày nào thì khó quá, cái này sao cố được.
Đàn ông khi yêu hay thích khẳng định mình, nói ra nhiều câu có chủ ngữ là ngôi thứ nhất: Anh thế này, anh thế khác… Các cô gái nghe say sưa, mắt chớp chớp miệng đớp đớp, tâm đắc ghê lắm. Mình yêu anh ấy quá, anh ấy bảo là… anh ấy hứa là…anh ấy là người…. Đến khi lấy về rồi, thỉnh thoảng lại nghẹn ngào, ôi mình bị lừa, ngày xưa nó nói dzậy mà bây giờ không phải dzậy.
Vậy kết luận ở đây là gì?
Nghe đàn ông tán cho vui thôi. Chủ yếu là phải nhìn xem anh ta làm được cái gì. Anh bảo anh lo được cuộc sống cho tôi, vậy phải xem anh có tháo vát, kiếm tiền được không. Anh bảo anh có trách nhiệm với tôi, vậy phải xem anh đối xử với bạn bè, người thân của mình thế nào. Anh bảo anh là người tốt, vậy phải xem anh có ghét chó và trẻ con hay không, vay tiền bạn có trả không…
Bạn nào yêu không mở to mắt ra mà nhìn, chỉ chết vì mấy câu văn hoa ba xu, đến lúc khổ lại đổ tại duyên số…xin mời xem lại nguyên tắc số 1.
-
Nguyên tắc 6: Đức tính quan trọng nhất của chồng?
Tôi không nói là “đức tính quan trọng nhất của đàn ông”, bởi vì mỗi người đàn bà cần đến đàn ông theo một nhu cầu riêng của mình. Có người mê đẹp trai, có người thích khỏe mạnh, có chị thích galant, có bà thích phong độ…tóm lại cái “nhất” đấy thiên biến vạn hóa, không sao tổng kết hết được.
Nhưng với vai trò làm chồng thì lại khác. Làm chồng tốt cũng cần nhiều tính chất khác nhau, lãng mạn, mạnh mẽ, giỏi giang, phong độ, tháo vát, thông cảm, bao dung, chăm chỉ… gi gỉ gì gi, cái gì cũng cần, cái gì cũng tốt. Nhưng tất nhiên là thật khó mà tìm được người hoàn hảo như vậy. Mà nếu có kiếm được, thì chắc bạn cũng chả đủ hoàn hảo để mà lấy được người ta. Thế thì, nếu như phải rút gọn, phải lựa chọn và quyết định trong những đức tính ấy, trong số những người bạn “có thể” lấy được, thì bạn sẽ lấy ai, lấy người như thế nào?
Hỏi đến đây, cả lớp đồng thanh: Lấy người yêu mình và mình cũng yêu, tóm lại lấy nhau vì tình ạ!!!
Cô giáo: Khổ quá, thế lúc chọn người yêu vậy, các em chọn ai, tìm người như thế nào?
Cả lớp: Yêu thì sao chọn được ạ, duyên số rồi, yêu mà biết tại sao yêu thì đã không phải là yêu ạ !!!
Cô giáo: %^&(&)#$$@
Đùa vậy thôi, topic này mong được giúp đỡ những người nghĩ rằng lý trí cũng cần thiết trong tình cảm. Còn với các tín đồ của yêu mê muội, cưới mù quáng thì đến cô giáo cũng bó tay, nói gì đến tôi
Trở lại với câu chuyện đức tính quan trọng nhất của chồng, có lẽ cũng cần chú thích thêm để các bạn đỡ thắc mắc, ấy là quan trọng nhất không có nghĩa là duy nhất cần thiết, lại càng không có nghĩa đó là yếu tố đầu tiên cần được đưa ra xem xét (cái đầu tiên, theo tôi nghĩ, là tìm hiểu xem đối tượng có bị Gay, hoặc bất thường về sinh lý hay không). Quan trọng nhất có nghĩa là, sau khi chúng ta đã có được hai ứng cử viên trước mặt, cả hai đều nam tính, nội tiết ổn định, biết đọc biết viết, chỉ số IQ trên 60… nhưng một anh thì biết đánh đàn ca hát múa rối nước còn một anh thì có cái “quan trọng” ấy, vậy nên chọn anh nào?
Cái đức tính đó là khả năng tiếp thu, học hỏi, nhận thức những sai lầm, điểm yếu của mình và cố gắng sửa chữa chúng. Nói cách khác, đó là khả năng tự hoàn thiện bản thân. (Hay còn gọi là self-awareness)
Nếu lấy một người chồng biết nhận ra khuyết điểm, dám nhận sai, sai dám sửa (không đảm bảo thành công 100%) thì các bạn có thể yên tâm là cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp. Giống như bạn cưới một chiếc Kia Morning về nhà, mấy năm sau nó tự lên đời thành một chiếc Camry, rồi ít lâu sau lại trở thành một con Mẹc hoành tráng… thế có sướng không? Ngược lại, nếu lúc đầu lấy về một con Mẹc trông hoành tráng, rồi dần dần nó xuống cấp thành cái xe công nông thì thật tai họa.
Vậy khi chọn lựa, ngoài việc nhìn vào những gì đối tượng đang có, hãy để ý đến những gì đối tượng THAY ĐỔI trong quá trình quen biết, yêu đương, để ý đến cách anh ta tốt lên hay xấu đi xem anh ta có được khả năng tự hoàn thiện bản thân hay không. Nếu có, thì đấy chính là đức tính quan trọng nhất bạn cần ở chồng bạn.
via facebook.com






